Quantcast
Menu

Tôi là ai… trong trái tim em?


Có lẽ sự nghiệt ngã của cuộc sống này đã làm con người em có cách suy nghĩ như vậy, em mất lòng tin với các chàng trai thời nay và ngay cả tôi cũng không phải ngoại lệ. Giữa cuộc đời đầy biến cố vô thường này,tôi là ai…trong trái tim của em?

Em từng nói với tôi, rằng em chẳng thể tin được bất kỳ người đàn ông nào trên thế gian này nữa. Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười, khẽ cúi đầu quay đi. Tôi tự hỏi: “Là duyên phận, lương duyên, định mệnh, hay rốt cuộc cũng chỉ là nghiệt duyên mà thôi?” Giữa cuộc đời đầy biến cố vô thường này, tôi là ai… trong trái tim của em? Tại sao em cứ cho những người làm tổn thương em cơ hội, rồi em lại nhẫn tâm gạt bỏ những người mang cho em hạnh phúc, sẵn sàng hy sinh cả cuộc đời này chỉ vì em, để bên em. Liệu có phải tên thật của tình yêu là khổ đau hay không?. Hy vọng, thất vọng, rồi cuối cùng là sinh ra tuyệt vọng. Cảm giác đau đớn của con người là như thế đấy. Đau đến day dứt, đau đến dằn vặt, điên dại mà ngấm vào tận xương tủy, nỗi thống khổ này, biết bao giờ nguôi. Có chăng, là hết cả một đời này.

tromg tim em

Tiếng em vẫn lanh lảnh như còn vang đâu đây, là em, êm dịu và ngọt ngào trong những buổi chiều vắng. Em cũng đã từng hỏi tôi rằng: “Tình yêu có vĩnh cửu không anh?…”. Tôi nhẹ nhàng trả lời: “Không có tình yêu vĩnh cửu đâu em, chỉ có những giây phút vĩnh cửu trong tình yêu mà thôi…”. Và rồi, em nhẹ nhàng biến mất. Em biến mất như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời tôi vậy. Em như một cơn gió dịu mát đầu thu, thổi vào lòng tôi, chỉ là phút chốc, rồi cũng tan theo những miền ký ức xa xăm sâu thẳm. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến…nhưng không phải đến rồi cũng sẽ lại ra đi hay sao?. Đúng vậy,chẳng có gì là tồn tại mãi mãi cả. Có chăng chỉ là những khoảnh khắc đẹp tồn tại mãi mãi với thời gian như tôi nói với em mà thôi.

Rào…rào…rào…Cơn mưa đi ngang qua rửa trôi mọi vật, rửa trôi luôn cả những nỗi buồn và kỉ niệm trong tôi. Mùi ngai ngái của cây cỏ, mùi cổ kính của những bức tường nhà cùng những hạt mưa tí tách rơi xộc thẳng lên mũi tôi. Như bừng tỉnh…như thoát ra khỏi những tâm tư và nỗi buồn theo hạt mưa…Và rồi, như vỡ theo những cụm bong bóng trắng xóa…Chiều hôm ấy, là một buổi chiều buồn. Tôi chia tay em….!

Nợ em một nụ cười, hoàn trả lại em một đời nước mắt!

Nguồn: Internet


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *