Quantcast
Menu

Viết cho những cô đơn tháng 6…


Tháng 6, mưa giăng đầy khắp con phố, đã xoa dịu bớt phần nào cái nắng oi ả của mùa hè. Nhưng sao cô đơn trong em giang kín vây quanh.

Yêu thương nơi đâu cứ xa xôi vời vợi, để lại nỗi cô đơn cứ dài ra theo tuổi đời, người vẫn ở đó, vẫn chân thành chờ đợi nhưng sao lòng vẫn chưa chịu mở cửa, để rồi mỗi ngày đong đếm những lẽ loi, đã chán chưa?

Một lần vấp ngã rồi tự đứng lên mà sao cứ sợ trượt chân lần nữa, rồi không đủ sức mà đứng dậy, rồi đau đớn lại dày vò lên trái tim đã đủ đau, đủ sẹo. Niềm tin, hi vọng từ khi một người ra đi, chắt góp mãi cũng chẳng đủ tạo thành chút dũng cảm, để can lòng mở rộng cánh cửa yêu thương một lần nữa, để gom hết mạnh mẽ đánh cược thêm một lần với số phận, để tin tưởng hạnh phúc vẫn đang ở phía trước, chỉ cần bước tới thôi là đã chạm được.

thang-6

Hãy tin đi, chỉ cần can đảm thôi thì hạnh phúc sẽ tới, mạnh mẽ vượt qua nỗi ám ảnh của quá khứ đi. Chứ cứ sợ hãi, cứ âu lo thì bao giờ mới tìm được yêu thương, ngoài kia, sóng gió nhiều lắm, bão giông nhiều lắm nhưng sẽ có người che chở, sẽ có người bảo vệ, sẽ có người cùng vượt qua hết mà đến nơi an yên, hạnh phúc. Chẳng phải ở đời, con người ta chỉ cần có thế thôi sao? Vậy cớ sao cứ giam mình trong vòng lẫn quẫn của quá khứ, của tổn thương, của nghi hoặc, tại sao luôn lo sợ dù hạnh phúc đang ở ngay trước mặt, tại sao cứ để cô đơn đi qua đời rồi nghiễm nhiên trở thành cuộc sống. Một cuộc sống giăng kín nổi buồn, mang đầy bi thương.

Qua hết rồi, những ngày vật vã với cơn đau, những ngày thẫn thờ với nỗi nhớ gào thét xé nát những niềm vui. Những ngày nước mắt vương đầy trên má, ôm niềm đau vào lòng mà không biết phải làm sao. Qua hết rồi…từ lâu.

Nguồn: Internet


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *