Quantcast
Menu

Nỗi nhớ ngày xưa


Em thấy mình thật khờ dại khi com tim em cảm nhận được chẳng bao giờ anh dành tình cảm cho em và nhớ về em. Em đã quyết định đi thật xa để xua tan đi hình bóng anh… Nhưng thật không dễ đã bao nhiêu năm em rời xa anh nhưng hình bóng anh vẫn đọng lại trong tâm trí em.

Những ngày Sài Gòn se lạnh sẽ dần qua, nắng ấm rồi sẽ lại chói chang bên khoảng trời xanh mát của em. Và khi đó, nỗi nhớ anh dịu đi và tan biến như cơn gió không tên.

Em lặng lẽ rời Hà Nội khi mặt trời còn chưa chiếu những tia nắng đầu tiên, khi sương đêm làm phủ mờ cửa kính ô tô, khi phố phường còn chìm trong giấc ngủ say nồng. Chuyến bay sớm nhất sẽ đưa em rời xa cái lạnh giá của mùa đông Hà Nội để đến với mảnh đất Sài Gòn quanh năm mặt trời ngự trị.

Em bỏ lại sau lưng khoảng trời Hà Nội u ám với những cơn mưa kéo dài lê thê đến gợn lòng. Sau ngần ấy chuyện xảy ra, em yếu đuối chọn cách đi thật xa, chạy trốn khỏi anh cùng nỗi nhớ ngày đêm cứ ác độc bủa vây lấy em.

Sài Gòn đón em vào lòng, ôm ấp và vuốt ve em bằng ánh nắng tinh khiết, bằng mặt trời trời chói chang, bằng cả những nụ cười hào hiệp của người dân nơi đây. Người Sài Gòn dễ thương và dễ mến. Em nhanh chóng kết thân với những người bạn mới, hẹn hò với những chàng trai tiềm năng. Em trở thành cô gái độc thân và quyến rũ. Và dường như, cái nóng của sứ xở này đã thiêu đốt hoặc chí ít cũng làm bốc hơi nỗi nhớ Hà Nội, nỗi nhớ về anh. Ở mảnh đất này, em như được hồi sinh, không còn là con bé ngụp lặn trong nước mắt khi tình tan vỡ của ngày xưa. Em đã có thể cười, nụ cười vô tư lự.

Thế nhưng, những lúc con người ta tưởng mình mạnh mẽ nhất lại là khoảng khắc yếu đuối nhất.

Mấy ngày gần đây, trời Sài Gòn bỗng nhiên se lạnh. Em lục tìm trong tủ mấy chiếc áo len mỏng. Hít hà hương thơm trên áo còn sót lại sau một khoảng thời gian không động đến, em dường như ngửi thấy mùi hương thân quen của Hà Nội, mùi ban tím bên lăng Bác, mùi hoa sữa nồng nàn đến nhức mũi, mùi béo ngậy của kem Tràng Tiền, mùi cốm xanh tinh khiết, mùi quán cà phê ven đường ngày nào… và trên hết, là mùi của anh- mùi của yêu thương.

Em nhớ anh

Nỗi nhớ ngày xưa tưởng như đã chết lặng trong tim giờ đây lại vùng lên mạnh mẽ. Cái hôn dưới mưa ngày nào, vòng ôm siết chặt buổi ấy, câu nói mật ngọt hôm đó vẫn còn đọng trong tâm trí của em. Thì ra, em vẫn còn nặng tình với Hà Nội, vẫn còn yêu thương anh nhiều lắm.

Nhưng ngần ấy thời gian đã trôi qua, liệu anh còn nhớ đến em- cô gái bé nhỏ từng yêu anh da diết? Kí ức ngày xưa, anh còn nhớ hay đã quên? Những dòng tin nhắn trong đêm thâu liệu anh còn giữ? Nếu chúng mình gặp lại, anh có còn gọi tên em như ngày đó anh vẫn thường thì thầm? Con đường xưa cũ ta đã đi hàng nghìn lần liệu rêu phong đã phủ kín lối chưa anh?…

Anh là gió, cơn gió chẳng bao giờ dừng chân. Còn em, chỉ là đóa hoa dại không tên, cả đời gắn chặt với đất mẹ chẳng thể nào đuồi kịp anh được. Phải chăng tình yêu em chẳng đủ để níu giữ anh? Là em hay là anh vô tâm để tình yêu chúng mình trôi xa tít ngoài biển khơi mịt mù? Em chỉ là con bé ngốc nghếch chạy theo thứ mãi mãi chẳng thuộc về mình mà thôi.

Hà Nội đang lạnh lắm đúng không anh? Cô gái ấy có đan khăn tặng anh như em đã từng không? Yêu thương cô ấy trao có đủ sưởi ấm cho anh suốt mùa đông giá buốt này không? Bài tình ca em thích, anh có hát cho cô ấy nghe không? Và hơn nữa, những lời yêu đã từng trao em, anh có thì thầm với cô ấy?

Nỗi nhớ anh

Em thật khờ dại khi cứ nhớ đến một người chẳng còn nhớ đến em. Mảnh tình ngày xưa đã chết, có lẽ em chẳng nên đào xới nó lên làm gì. Yêu thương mà em cần, là người có thể bên em đến tận 80 năm nữa chứ không phải là cơn gió lúc nào cũng có nguy cơ bay đi. Cuộc sống của em là hiện tại và tương lai. Quá khứ xưa cũ ấy, em sẽ gói gọn nó trong ngăn kéo của thời gian.

Những ngày Sài Gòn se lạnh sẽ dần qua, nắng ấm rồi sẽ lại chói chang bên khoảng trời xanh mát của em. Và khi đó, nỗi nhớ anh dịu đi và tan biến như cơn gió không tên.


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *