Quantcast
Menu

Nếu thật sự yêu, sẽ có ngày quay trở lại.


Em luôn muốn tình yêu đó sẽ trở lại với em, vậy nên em đang có gắng sống tốt, để khi tình yêu đó trở lại thì sẽ không thất vọng vì em.

Vô tình em nhìn thấy, thấy anh tay trong tay cùng cô gái khác với gương mặt rạng ngời. Nước mắt em tuôn rơi tưởng chừng như không thể dừng lại được nữa. Đáng ra người sánh vai cùng anh lúc đó phải là em chứ, nhưng em đã pham phải sai lầm, tự đưa em ra khỏi cái quỹ đạo yêu thương mà anh đã từng dành cho em.

Hơn 5 năm yêu anh, em được đón nhận quá nhiều tình yêu. Mọi thứ dường như luôn đong đầy. Anh chăm lo cho em từng ly từng tí mà nhìn vào ai cũng thầm ghen tị. Nhưng thói đời, khi người ta sống trong yêu thương và chiều chuộng, người ta thường không biết đến giá trị của những điều ấy. Em mặc nhiên coi đó là trách nhiệm của anh. Em luôn nghĩ rằng anh sẽ phải cung phụng em suốt đời như thế, bởi vì anh yêu em! Em đã không biết rằng tình yêu có thể đến thì cũng sẽ có thể đi, nhất là khi người ta không trân trọng nó.

Em bắt đầu say nắng một người đàn ông khác. Một kẻ yêu em bằng những lời phỉnh nịnh và ngọt ngào. Em dứt bỏ tình yêu với anh để chạy theo thứ tình vô vọng đó. Anh không giận khi nghe em nói lời chia tay dù cho đám cưới của chúng mình chỉ vài tháng nữa là sẽ diễn ra. Anh khuyên em nghĩ lại nhưng thứ mà em nghĩ được lúc đó là: Phải sống vì tình yêu của mình!

Tình yêu là gì? Chính em cũng không hề hay biết. Em cứ nghĩ mình đủ lớn để hiểu về cái thứ tình căn bản ấy nhưng không phải vậy. Em đã quá mù quáng. Em mê mải chạy theo tình yêu ảo vọng ấy. Em thích những món đồ đắt tiền mà anh ta mua tặng, em thèm muốn những khoảnh khắc được bước vào nhà hàng sang trọng và họ nhìn em như thể em là một nữ hoàng…Những giá trị ảo đó làm mờ mắt em, làm em quên đi tình nghĩa mà em và anh có với nhau.

Anh đã níu kéo em, đã chấp nhận là một kẻ chạy theo tình yêu để giữ cho em không đi lạc đường. Vậy mà em từ bỏ tất cả, từ bỏ một cách ngu ngốc. Em lao vào cuộc tình với anh ta, em buông xuôi tất cả và hắt hủi anh theo một cách phũ phàng nhất. Em mơ về một ngày mình được sống cuộc sống sung sướng, dư giả và thượng lưu. Em thấy tình yêu mà anh dành cho em, sự quan tâm, chăm sóc, không có nghĩa lí gì…Vật chất là thứ hiện hữu ngay trước mắt, còn giá trị tinh thần mà anh mang lại em chẳng thể nhìn ra…1380637893-tinhyeuroisecongaytrolai_tinhyeugioitinh_eva1.jpg3

Nhưng điều gì cũng có giới hạn của nó. Sự kiên nhẫn và tình yêu thương anh dành cho em không phải là vô tận. Anh biết rằng có một ngày nào đó em hối hận nhưng anh không còn có thể chờ được ngày đó nữa. Và quan trọng là, anh không có nghĩa vụ phải chờ đợi em sau hàng loạt những sai lầm trong nhận thức mà em đang tạo ra. Cuối cùng anh chấp nhận chia tay, chấm dứt hoàn toàn với em  người con gái anh yêu và muốn nên duyên chồng vợ.

Khi anh bỏ em lại trên con đường trống trải này, em cảm thấy cô đơn, bơ vơ hụt hẵng giữa chốn này, em mất đi thứ quan trọng nhất, đó là anh. Cuộc sống vật chất đã cuốn em đi, em như con thiêu thân lao vào lửa tình. Em quên anh thật nhanh để lao theo cuộc tình mới.

Rồi em bị “đá”, hắn “đá” em, em tưởng như mình đã rơi xuống vực, thật phũ phàng, cay đắng, em sụp đổ, thất vọng về bản thân mình. Tất cả là do sai lầm của chính em, em phải sống để đối mặt với những sai lầm của mình. Em tự nhủ rằng sẽ phải sống tốt để tình yêu thật sự có thể trở lại với em…

_SỮA_


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *