Quantcast
Menu

Nếu không còn yêu, xin anh cứ nói…


Em không muốn làm một đứa đeo bám cản trở cuộc sống của anh. Tình cảm em cũng đã dành hết cho anh nên em không thể nào nhìn anh mãi chịu đựng em như vậy. Cái em cần anh hãy cho em một câu trả lời rõ ràng từ Anh. Em có thể cố chấp, em có thể là một đứa trẻ con. Nhưng em tuyệt đối không phải là một đứa yếu đuối, anh biết là em có thể chịu đựng được mà. Nếu chẳng còn yêu hãy cứ nói với em, hãy để em có thể biết lý do tại sao. Em có thể sẽ buồn, em có thể sẽ khóc nhưng rồi em cũng sẽ có thể cười và rồi em sẽ có thể bước tiếp…

Ngày mới yêu anh nói lúc nào cũng ở bên em.

Ngày ấy, anh sẵn sàng đi cả chục cây số chỉ đề nhìn thấy em dù chúng mình chỉ vừa mới chia ta 1 tiếng trước đó. Lúc nào anh cũng thật quan tâm, chăm sóc em từng li từng tí. Em kêu đói, anh chẳng ngại trời mưa phi ra khỏi nhà mua đồ ăn mang đến tận nơi cho em. Em kêu lạnh, anh sẵn sàng cởi áo khoác, mua khăn quàng ngay cho em mặc. Lúc nào anh cũng lo em bị đói, bị ốm. Còn có những ngày chúng ta đã cùng đi cùng nhau dưới mưa, anh nhẹ nhàng ôm lấy em, đặt lên môi em nụ hôn đầu nhẹ như làn nước. Những ngại ngùng đầu tiên, anh còn nhớ không anh?

Đã có lúc em nghĩ rằng chúng mình sẽ mãi mãi bên nhau thế này. Đã có lúc em nghĩ rằng mình chính là người con gái hạnh phúc nhất thế giới này vì em đã tìm được anh, chàng trai tuyệt vời của em. Em yêu cái cách mà anh nhìn em, em yêu cái cách mà anh vụng về chăm sóc em. Tại sao chúng mình không thể mãi bên nhau như vậy hả anh?

khong-yeu

Một ngày… Anh nói anh bận…. Anh im lặng… Anh dần biến mất khỏi thế giới của em….

Những lần gặp mặt, những tin nhắn, những cuộc gọi cứ thế thưa dần…

Ừ, thì anh bận, em biết như thế. Nhưng anh à, người ta vẫn nói, chẳng người nào là quá bận để quan tâm đến người mình yêu cả. Em biết anh bận nên em không hề đòi hỏi anh phải quan tâm em như trước kia. Em không chờ đợi những cuộc gọi kéo dài cả tiếng đồng hồ, em không chờ mong gì những ngày dài lang thang trên khắp phố cùng anh. Em chỉ cần nhận được những tin nhắn chúc ngủ ngon của anh. Mỗi ngày em chỉ muốn được nghe giọng anh, chỉ một phút thôi cũng được, vậy là quá nhiều sao?

Đã lâu lắm rồi anh không hề liên lạc lại với em. Em nhắn tin, gọi điện, anh đều không đáp. Nhưng những stt, những bức ảnh trên facebook của anh vẫn được cập nhật đều đặn. Em biết anh có đọc tin nhắn của em, nhưng tại sao anh lại chẳng muốn trả lời?

Em đã nghĩ rất nhiều, em đã làm gì sai sao? Em bắt bản thân mình lục tung những mảng kí ức, những hờn dỗi ngày xưa để xem lại mình đã làm gì để giờ đây anh lại hững hờ với em như thế?

Rồi em lại nghĩ hay là anh có người khác? Đã có những cô gái khác làm trái tim anh rung động sao? Em biết có trăm ngàn cô gái ngoài kia tốt hơn em rất nhiều mà, có phải anh đã tìm thấy người tốt hơn em?

khong-yeu-1

Hay là anh chán em rồi? Anh mệt mỏi vì những trò đùa tai quái của em rồi phải không? Ở cạnh em anh thấy mệt mỏi rồi à? Em tẻ nhạt lắm rồi đúng không? Lỗi là tại em đã không biết vun đắp, chăm sóc anh có đúng không?

Em không muốn mình trở thành 1 kẻ đeo bám. Cái em cần là 1 câu trả lời rõ ràng từ anh. Em có thể cố chấp, em có thể là một đứa trẻ con. Nhưng em tuyệt đối không phải là một đứa yếu đuối, anh biết là em có thể chịu đựng được mà. Nếu chẳng còn yêu hãy cứ nói với em, hãy để em có thể biết lý do tại sao. Em có thể sẽ buồn, em có thể sẽ khóc nhưng rồi em cũng sẽ có thể cười và rồi em sẽ có thể bước tiếp. Đừng bắt em phải dằn vặt bản thân mình với những câu hỏi vì sao….

Nhưng tại sao anh không nói? Tại sao anh cứ im lặng như vậy?

Anh tệ lắm!

Lúc này, em chỉ ước rằng chúng ta có thể hoán đổi vị trí cho nhau để anh có thể cảm nhận được nỗi đau của em – nỗi đau của sự im lặng chờ đợi không tên…

Nguồn: Internet


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *