Quantcast
Menu

Đừng buông tay ra nhé


1.
7h tối. Trời bỗng đổ mưa tầm mưa tã. Nước từ mái che tạt xuống ào ào, ướt cuốn tạp chí đang nằm gọn trên tay Ly. “Giờ này chắc hết xe bus rồi còn gì!” – một bác mặc áo sơ mi màu kem đứng kế Ly lẩm bảm. “Cháu chắc là còn chuyến cuối cùng đấy!” – cậu bạn ngồi ở tít đầu ghế bên kia lên tiếng. Ly im lặng. Dù còn hay hết xe thì cũng chẳng quan trọng cho lắm. Vì chỉ 15 phút nữa thôi, Khôi sẽ chạy xe ra đón Ly về.

7h20, tin nhắn của Khôi. “Xe tớ bị hư rồi. Đang sửa. Nhanh cũng phải mất tiếng rưỡi. Thôi, Ly đón xe về trước nha! So sorry!”

nam-tayLy gập điện thoại. Mưa lớn, nước ngập lênh láng khắp mặt đường. Một vài chiếc xe máy chạy vụt qua, vô ý làm nước bắn lên tung tóe. Cuốn tạp chí ướt sũng. Bộ quần áo đồng phục cũng ướt sũng. Ly bắt đầu lạnh run.

– Bạn học Lê Quý Đôn à? – cậu bạn ở đầu ghế bên kia đột ngột lên tiếng, phá tan bầu không khí nhão nhoẹt nước mưa.

– Ơ, không. Mình học thêm ở đấy thôi. Mình học Hùng Vương cơ.

Ly đưa tay vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa và bết nước. Bây giờ, Ly mới để ý kĩ cậu bạn. Cậu ta tên Hy như trên phù hiệu áo đồng phục, khuôn mặt sẽ sáng sủa hơn nếu không “ôm” thêm một quả kính cận gọn đen to sù sụ. Và đầu đinh. Ly bất giác mỉm cười. Tại sao tên con trai nào cũng khoái để một kiểu đầu gần như là… duy nhất đó nhỉ?

7h30. Xe bus số 28 trờ tới. Bác mặc áo sơ mi màu kem lật đật chạy ra giữa trời mưa, vẫy xe rối rít. Ly líu ríu bước theo. Chỉ riêng Hy là thản nhiên, đủng đỉnh bước lên sau cùng. Chọn một chỗ ngồi gần cửa số, Ly lấy khăn giấy ra thấm nhẹ cuốn tạp chí và tranh thủ chỉnh lại mái tóc đã rối tung. Hy ngồi ngay băng ghế phía sau, khe khẽ hát. Xe chạy được chừng 5 phút, tới một ngã tư, bỗng Hy bật dậy, la lớn:

– Cho con xuống, bác tài ơi! Con làm rớt đồ ở bến xe rồi.

Ly ngơ ngác nhìn theo, cho tới khi bóng Hy khuất sau làn nước. “Rõ thật là… đãng trí không phải lúc. Đã là chuyến xe cuối cùng rồi còn gì!”, bác tài xế chép miệng.

2.

Cả tuần nay, Khôi gần như “biến mất”: không nhắn tin, không chat chit, không đưa đón. Ly không giận. Chưa bao giờ Khôi im lặng mà không nói rõ lý do. Lần này, chắc chắn là có nguyên nhân đột xuất. Tối, Ly dắt xe chạy vòng vòng. Mưa nhẹ. Gió lẫn nước mưa táp vô mặt, mát lạnh. Đường vắng. Thi thoảng có vài chiếc xe tay ga chạy cùng chiều cố tình xẹt qua phía Ly, thách thức. Ly chẳng mảy may quan tâm, vì đang mãi miết một cảm giác mạnh, thiệt mạnh. Đủ để có thể tạm quên đi sự im lặng khó hiểu của Khôi.

Khôi học trên Ly một khóa, không đẹp trai nổi bật nhưng ga lăng và cá tình thì có thừa. Với những lợi thế đặc biệt đó, Khôi hoàn toàn có thể chọn cho mình một cô bạn hoàn hảo, xinh xắn, thông minh, và nổi bật tương xứng… Nhưng, Khôi đã chọn Ly, một trong những gương mặt “mờ nhạt” nhất trường.

Bỏ ngoài tai mọi lời xì xào và ánh nhìn ghen tị, Ly cảm thấy thực sự thoải mái khi ở bên cạnh Khôi. Chẳng hạn như Khôi đột nôột xin phép thầy ra khỏi lớp vào tiết năm chỉ để mua cho Ly một ổ bánh ngột và ly trà sữa hồng đào. Hay việc Khôi bất chợt kéo Ly ra khỏi lớp giờ ra chơi, khoe với Ly một thành viên mới toanh trong cái tổ chim be bé ngự trên bậu cửa sổ của 12A4.

3.

Một tháng trôi qua. Ly bắt đầu cảm thấy hoang mang thực sự. Khôi vẫn đi học đều đặn, vẫn vui vẻ và nổi bật như mọi ngày. Chỉ có cách cư xử với Ly là hoàn toàn thay đổi. Ly đón sinh nhật lần thứ 17, một mình. Không dạo xe vòng vòng quanh phố. Không cắt bánh kem chung. Và thiếu hẳn một cái siết nhè nhẹ giữa phố đông người. Ly biết, Khôi đang dần thay đổi. Còn vì sao hay vì ai thì Ly chưa thể biết.

Tiết học thêm Hóa trôi qua nhạt nhẽo. Lớp học đông nghẹt, ai cũng mãi miết chạy đua với thời gian. Và Ly thậm chí còn chẳng buồn ngó qua coi mặt người bạn ngồi kế mình hôm nay là ai nữa.

– Học mà không tập trung thì nghỉ luôn ở nhà coi BOF cho khỏe – giợng một tên con trai ồ ồ cất lên.

Ly ngạc nhiên, quay sang ngó gương mặt ngồi bên cạnh. Hy, cậu bạn ở trạm xe bus cách đây một tháng.

– Bạn vẫn nhận ra tớ cơ à? – Ly tủm tỉm.

– Người có mái tóc xoăn tự nhiên, nâu tự nhiên như cậu hiếm lắm đấy. -Hy nháy mắt.

– Bạn đăng kí học ở đây lâu chưa? – Ly đột ngột chuyển đề tài.

– Cách đây một tuần. Và đây là buổi học đầu tiên.

Ly lại che miệng cười. Tan học, Hy chạy xe song song với Ly, nói lớn:

– Còn sớm. Ly đi cùng tớ một lát được không?

– Thì đi!

Thì ra, Hy muốn khoe với Ly “con đường bí mật” mà cậu mới khám phá được hôm trước. Đi tắt đi từ chỗ học thêm chạy thẳng ra bờ hồ. Hai bên toàn là hoa và cỏ dại.

– Đi đường này vào buổi sáng thì sẽ đẹp hơn. Tớ chỉ muốn chỉ chỗ trước cho Ly, để sáng mai, nếu rãnh thì Ly ra đây chạy bộ đua với tớ.

– Đua?

– Ừ.

– Nếu Hy thua? – Ly bắt đầu thấy háo hức.

– Tớ sẽ tài trợ cho Ly tiền uống trà sữa hồng đào cả tháng.

– Còn ngược lại?

– Ly sẽ chạy bộ cùng tớ, cũng trong vòng một tháng luôn!

Chạy bộ vào buổi sáng, mà lại là chạy đua cũng có cái thú của nó. Ly đột nhiên đi học sớm hơn mọi ngày, thậm chí, có bữa còn đi sớm nhất trường nữa. Và Ly phát hiện ra, Hy có biệt tài kể chuyện cười số dzách. Cái giọng ồ ồ, tưng tửng, thản nhiên và… có duyên lạ. Nhưng, gần một nửa quãng đường chạy đua với cậu bạn mới dễ thương, Ly vẫn nghĩ về Khôi. Và cảm thấy hụt hẫng. Khi hai đứa nghỉ chân, Hy mạnh dạn hỏi:

– Ly không ổn?

– Sao?

– Vì chẳng có ai vừa chạy bộ lại vừa len lén… thở dài như Ly cả. Nếu được thì cứ nói đi!

– Ly sẽ kể. Nhưng là vào 1 lúc khác.

4.

tinh_yeuSáng thứ Hai, lần đầu tiên trong suốt hai năm học, Ly xung phong đi… trực nhật lớp. Lẽ ra, đó sẽ là một buổi sáng vui vẻ, sau khi Ly đã thắng Hy những năm phút về đích trước và được bác bảo vệ tặng cho cục kẹo bạc hà vì đã tới trường sớm nhất. Lẽ ra, đó sẽ là một buổi sáng trong lành vì cơn mưa rào vừa ngớt… Lẽ ra, Ly không nên chứng kiến cái cảnh Khôi khẽ vòng tay ôm eo một cô bạn tóc xoăn xinh xắn, ngay dưới sân trường. Tất nhiên, sân trường lúc đó rất vắn. Và Ly đã bất ngờ tới mức làm rớt xô nước lúc đi lên cầu thang. Khôi và cô bạn cùng ngửng mặt lên, thoáng bối rối. Rất nhanh, Khôi chạy lên giúp Ly lấy ngay một xô nước mới. Ly nhìn thẳng vào mắt Khôi và mỉm cười, tự cảm thấy ngạc nhiên vì đã không bật khóc.

– Chuyện này Khôi sẽ giải thích sau. Chỉ là Khôi không muốn Ly quá bất ngờ…

Tối đó, Ly chầm chậm xóa từng tin nhắn của Khôi. Ly đã từng mong mỏi một lời giải thích, dù chỉ bằng một tin nhắn ngắn gọn thôi cũng được. Ly sẽ hiểu và tha thứ hết. Nhưng bây giờ, tất cả đều không còn quan trọng nữa. Chỉ là Ly dã sai khi cứ nghĩ Khôi là một-người-hoàn-hảo.

5.

Lần thứ hai Ly về đích trước Hy, nhanh hơn những mười phút. Cái cảm giác được chạy hết tốc lực, được mệt mỏi và vì thế không thể nghĩ thêm được bất cứ điều gì cũng khá dễ chịu.

– Ly ăn sáng rồi à? Sao lại dám chạy nhanh hơn tớ thế? – Hy thở dốc.

– Khỏng. Chỉ là Ly muốn thử chạy êết sức một lần. – Ly tháo giày, ngồi bệt xuống vệ cỏ.

– Cám thấy thế nào?

– Tất nhiên là rất rất thoải mái!

Hy im lặng. Tuyệt đối không hỏi thêm sao hôm nay Ly lại chạy như điên và vừa chạy vừa bật khóc ngon lành như thế.

Tối, lớp học thêm Hóa được nghỉ sớm nửa tiếng vì thầy giáo có việc đột xuất. Hy vội vàng xếp tập và phi như bay ra bãi giữ xe. Bao giờ cũng thế, xe của Ly luôn được lấy ra sớm nhất, và rất dễ dàng. Nhưng hôm nay, Hy làm mặt nhăn nhó:

– Xe Ly bị bể bánh rồi. Cậu gửi lại xe ở đây qua đêm, đi xe của tớ. Và… chở tớ.

– Gì cơ? Tớ không quen đi xe đạp đua mà. – Ly nhướn mắt.

– Biết thế. Nhưng… cứ thử đi xem nào!

Sau vài vòng đạp xe loạng choạng, Ly cũng dần quen với cái yên bọc da cao vút và hai tay lái thì cong oằn. Tới một con dốc dài, Hy bất ngờ nói nhỏ:

– Ly thả tay ra đi!

– Cái gì? Cậu định… giết tớ à?

– Không, cứ nghe lời tớ. Thả hai tay ra đi!

Ly từ từ buông tay, nhắm tịt cả hai mắt lại. Lát sau, Ly mở mắt ra và thấy mình đang bay. Chính xác là như thế. Hy vẫn ngồi yên phía sau, hai chân giữ thăng bằng, và hai tay vòng ra phía trước, nắm hờ tay lái.

– Thấy thế nào?

– Aaaaaa….. – Ly hét váng lên, thay cho câu trả lời.

Bao nhiêu ấm ức bỗng tan vào gió. Khi xe dừng hẳn, Ly cười:

– Cứ êệt như đua xe í.

– Ừ. Bây giờ hay đứa mình quay về bãi giữ xe, gửi nốt cái xe này rồi bắt xe bus về nhà. Bánh xe sắp xẹp lép vì sức nặng hai đứa rồi.

– Giờ này mà còn xe bus á? – Ly tròn mắt

– Tớ dám chắc còn một chuyến cuối cùng. Nếu hai đứa mình chạy nhanh thì kịp.

Vẫn còn một chuyến xe bus cuối cùng. Ly chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, cạnh Hy. Khi xe trờ tới ngã tư và bất ngờ xô mạnh về phía trước, Ly thấy tay mình chợt ấm lên vì một bàn tay siết nhẹ. ” Ly ổn không?” “Uhm. Đừng buông tay ra nhé!” Suốt quãng đường còn lại, Hy im lặng. Chuyện bánh xe của Ly bị xẹp lép, vụ hai đứa bay tự do, và cả chuyến xe bus cuối cùng này toàn là Hy sắp đặt. Cậu ấy luôn có cách chia sẻ rất riêng, dễ thương, nhẹ nhàng và khác biệt. Ly cảm thấy ấm áp, vì được quan tâm. Cho dù, sự quan tâm đó đôi khi chỉ là một cái siết tay nhè nhẹ. Và cả sự lặng im, rất đúng lúc.

 

Nguồn: Sưu Tầm


Facebook Comments

Leave a reply


Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *