Quantcast
Menu

Đâu đâu cũng cô đơn


Cứ mỗi lần đi về những còn đường quen thuộc xưa, tôi lại nhớ em da diết, mọi kí úc về em, ùa về trong tôi..
Nơi có những con đường quen thuộc, những quán quen, những con người quen này khiến tôi cô đơn mỗi khi nhìn lại, đâu đâu cũng thấy bóng dáng của em, nên tôi quyết định rời xa mảnh đất đầy kỉ niệm này, đến nơi xứ lạ lập nghiệp và quyết tâm sẽ thành công..điều quan trọng là tôi phải đi để quên đi hình ảnh của em, người con gái đã chiếm trọn vẹn trái tim tôi trong những năm tháng trai trẻ của mình.
Đối với tôi, quê hương là nơi thật thiêng liêng, gắn bó với tôi mọi thứ và…là nơi chất chứa biết bao kỉ niệm của mối tình đầu. Từng con đường, từng hàng cây đều quá đỗi thân thiết bởi trong ký ức của anh chúng gắn liền với những ngày hai đứa còn quấn quít bên nhau. Chẳng hiểu sao anh không thể ngừng nhớ về em mỗi lần đi ngang qua những nơi chốn cũ, và thế là thâm tâm anh thầm đổ lỗi rằng chính cảnh vật quen thuộc ấy đã khiến bóng hình em mãi ám ảnh trái tim anh.
Sau ngày em đi, mặc dù đã cố ngăn cảm xúc của bản thân nhưng anh vẫn không thể nào ngăn được mình ngừng nhớ về em và những ký ức êm đềm trong quá khứ.
1380216964-1Anh chẳng thể nào nhớ được là đã bao nhiêu lần cùng nắm tay em đi dạo trên con đường quê, bao lần cùn vào một quán quen thuộc của hai đứa, bao nhiêu lần ngồi bên cạnh nhau nhìn lên bầu trời trong xanh và mơ mộng về một tương lai tốt đẹp. Em đã cùng tôi vẽ nên bức tranh về gia đình quá ư là hạnh phúc, bức tranh hết sức tươi sáng và luôn tràn ngập tiếng cười.
Tôi hạnh phúc biết bao cho đến khi em đã nghe theo gia đình mà kết hôn với người đàn ông khác. Giây phút chia tay với em, mọi thứ xung quanh tôi sụp đổ và chỉ còn lại một màu đen tối. Anh nhận ra tất cả những gì chúng ta vẽ ra, hững điều tốt đẹp mà hai ta nghĩ ra cũng chỉ là mơ mộng hảo huyền, tôi mãi không có được điều đó.Hóa ra trên đời này chẳng có điều gì là mãi mãi, ngay cả tình yêu – điều mà người ta hay bảo là vĩnh cửu thì có lẽ lại chính là thứ dễ dàng thay đổi nhất, hôm nay yêu nhiều lắm đấy nhưng chỉ ngày mai thôi đã lại xa rời.
Sau ngày em đi, mặc dù đã cố ngăn cảm xúc của bản thân nhưng anh vẫn không thể nào ngăn được mình ngừng nhớ về em và những ký ức êm đềm trong quá khứ. Dù chẳng muốn nhưng anh vẫn phải tự mình đối diện với sự thật đau lòng ấy. Thế rồi khi không thể đối diện được, anh đã chọn cách rời xa quê hương, rời xa mảnh đất mình chôn rau cắt rốn để tới một vùng đất khác không có bóng hình em.

Những tưởng chỉ cần như vậy là anh có thể quên em đi, những tưởng chỉ cần rời xa vùng đất chôn giấu kỷ niệm của đôi mình là ký ức kia sẽ thôi ùa về bóp nghẹt trái tim của một gã trai si tình ngốc dại. Nhưng nếu như mọi chuyện đơn giản như vậy thì ngày hôm nay anh đã chẳng phải chới với bởi sự cô đơn đang bủa vây lấy tâm hồn mình.
Anh đã ngu ngốc nghĩ rằng tình yêu là cái gì đó mãi mãi, ngu ngốc hơn khi nghĩ rằng rời xa những kỉ niệm là sẽ không còn nhớ đến nữa, sẽ được bình yên…Và anh đã nhận ra, nếu không có em, nơi nào với anh cũng cô đơn.


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *