Quantcast
Menu

Có phải tình yêu là tất cả??


Em, anh và mọi người, đều công nhận rằng mình yêu nhau, nhưng ngoài tình yêu ra, dường như mình không còn điểm chung nào..
Chiều cuối tuần, em lang thang một mình trên con phố quen, bỗng nghe lòng bình yên đến lạ, như một thối quen, em bước vào quán cafe thân thuộc trên con đường vắng vẻ, đó là nuông chiều sở thích của mình.
TroiTrời Sài gòn vào mùa thu rộ, nắng trải dài trên từng con phố dài, tựa như em đang bồng bềnh trên cõi thiên đường. Trời, mây, nắng, gió cùng nhau tạo nên một bức tranh thu giữa lòng Sài Gòn vô cùng đặc biệt.vừa có sắc vàng của nắng, sắc xanh thẫm của lá cây, có mùi thơm nồng nàn của hương hoa sữa, vừa có nét tĩnh lặng, lại vừa có cả những thanh âm. Thời tiết đẹp, Sài Gòn đẹp, lòng em cũng đẹp. Đã khá lâu rồi em chẳng tới, phần vì bận việc, phần vì chưa có đủ can đảm để đặt chân đến nơi đặc quánh những kỷ niệm với anh. Cảnh vật ở đây dường như đều không thay đổi so với vài tháng trước,có lẽ chỉ có một điều duy nhất thay đổi, đó là việc lần đầu tiên em tới đây một mình. Ly cà phê sữa tỏa hương thơm lừng gợi nhắc em cần phải nở một nụ cười thật tươi, vừa để tận hưởng cái hương vị đê mê của thứ thức uống chưa bao giờ khiến người ta chán ngán, vừa để cảm ơn một buổi chiều cuối tuần hiếm hoi rảnh rỗi được một mình nơi góc quán quen thuộc này.
Em hít thở một hơi thật sâu – cái động tác mà người ta vẫn thường làm mỗi khi muốn tự tiếp thêm cho mình lòng can đảm, sau đó đưa tay lật mở cuốn tiểu thuyết vẫn còn đang đọc dở dang. Từng trang giấy được mở ra là từng đợt sóng ký ức theo đó ùa về. Bất chợt em có cảm giác lành lạnh, là cái lạnh của thời tiết hay sự lạnh lẽo, trống vắng trong lòng, em cũng không rõ nữa, chỉ biết rằng lúc này đây em đang cố gắng hết sức để vượt qua nỗi cô đơn đang bủa vây lấy trái tim mình. Mới chỉ mấy tháng trước thôi em và anh vẫn thường cùng nhau tới đây, ngồi đúng chiếc bàn này và cùng gọi loại đố uống duy nhất là cà phê sữa. Anh bảo: “Bởi em có sở thích đọc sách nên anh cũng bắt chước em”. Kể từ đó ta thay phiên đọc cho nhau nghe không biết cơ man nào là sách. Những tưởng cuộc sống cứ thế mà bình yên trôi đi, có ai ngờ hai ta có duyên mà chẳng chung phận, đến một ngày anh phải đi về bên người con gái mà số phận đã sắp đặt sẵn cho mình.
Rất khó khăn để em đối diện và vượt qua sự thật ấy, em biết cảm giác của anh cũng vậy, không hề dễ chịu và ta phải chấp nhận tất cả những gì mà mặc dù ta đã cố gắng nhưng không thể nào thay đổi được. Em không phủ định, mình yêu nhau nhưng để tiến đến hôn nhân thì tình yêu không phải là tất cả, còn biết bao cái phụ thuộc như: tuổi tác, môn đăng hộ đối..
Em mong anh hạnh phúc dẫu người bên cạnh anh không phải là em, em từng hứa là sẽ cố gắng quên chuỗi ngày ấy, dù đã rất đau khổ. Khó khăn lắm em mới vượt qua quá khứ để đến với hiện tại. Em yêu anh như anh yêu em, nhưng thật sự mình không có điểm chung nào ngoài tình yêu.


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *