Khi lớn, con người ta thường sống không thật với bản thân mà phải sống trong chiếc mặt nạ để che giấu đi những cảm xúc thật mà không muốn người khác biết.

Ai cũng như nhau, khi đã lớn, đều phải tự chịu trách nhiệm với cuộc sống và suy nghĩ của mình. Khi đã lớn, con người ta biết nghĩ đến cảm giác của những người xung quanh hơn, không cho phép mình buồn trước mặt những người khác, không để lộ gương mặt ủ rủ chán nản làm ảnh hưởng đến người khác, có lẽ người ta nên tự đeo cho mình một chiếc mặt nạ, để che giấu đi những cảm xúc ẩn giấu bên trong trái tim mình.

Ta vẫn bước đi một mình trên nẻo đường về, vẫn hé môi cười mỗi lần bắt gặp một nhánh hoa ven đường đang bắt đầu chúm chím. Ta vẫy tay chào với những cô bé, cậu bé ngồi phía sau xe ba mẹ đang mở to đôi mắt thơ ngây, tròn xoe và đen láy của mình, ngơ ngác ngắm nhìn thế giới rộng lớn xung quanh. Hơn một lần trong đời ta thầm ước ao rằng giá mà mình được trở lại thành trẻ con, để được ngây thơ, hồn nhiên và không phải suy nghĩ quá nhiều.1380866827 3 300x298 Che giấu cảm xúc

Có đôi lúc ta bất ngờ nhận ra rằng không biết đôi tay của mình đang buông hay nắm. Có đối lúc lòng ta cảm thấy chạnh khi nhận ra rằng còn chưa tới mùa đông mà đôi bàn tay mình đã lạnh lẽo, đơn côi. Thế rồi ta bất lực buông thõng đôi bàn tay ấy xuống, bởi biết rằng sẽ chẳng bao giờ có ngày nó lại được sưởi ấm bởi một bàn tay.

Khi gặp phải một vết thương lòng, mỗi con người lại chọn cho mình một cách khác nhau để giải quyết. Có kẻ sợ hãi và ngay lập tức co mình lại, tạo ra một lớp vỏ bọc, một cái kén để ẩn nấp phía sau, trốn tránh mọi con mắt soi mói của người đời. Có những kẻ thì bởi vì quá đau nên chọn cách trả thù người đa khiến mình đau. Thế nhưng cũng có những kẻ chẳng trốn tránh, chẳng thù hận mà lại hững hờ với mọi thứ xung quanh. Có lẽ bởi đã mang trong tim vết thương qua lớn nên trái tim cũng hóa chai sạn, chẳng còn biết thổn thức trước bất kì trái tim nào.

Còn ta, có lẽ ta mang trái tim chai sạn, vì vết thương quá lớn, hờ hững với mọi thứ. Trái tim em không thể mở cửa lần nữa dù biết rằng mình cũng cần sự ấm áp từ trái tim khác. Ổ khóa của trái tim ta chỉ có một chìa nhưng ngày ấy dã có người ra đi và lấy đi mất chìa khóa đó. Ta không còn điều khiển được trái tim nữa, cảm thấy mình thật đáng thương vì điều đó

Mọi người vẫn hay nói rằng thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất cho sự tổn thương của trái tim, nhưng ta phải đợi đến bao lâu để vết thương ấy có ngày lành lặn lại phần nào. Càng cố gắng mạnh mẽ thì ta mới nhận ra mình càng yếu đuối hơn. Đâu đó trong không gian, ta vẫn hay nghe thấy tiếng trái tim rơi xuống…vỡ vụn..


Bình luận: