Quantcast
Menu

Anh xa rồi, những yêu thương ngày cũ…


Đôi khi giữa dòng đời tấp nập ta tìm thất nhau, nhưng có lẽ quy luật hợp rồi tan không cho chúng ta tiếp tục bước tiếp trên cùng con đường, những gì qua đi vẫn còn đọng trong em. Hãy bình yên nhé !

Anh xa rồi, những yêu thương ngày cũ. Để ta bơ vơ lạc lõng giữa dòng người ồn ã kiếm tìm những bình yên đã vụn vỡ. Ta khóc, dòng nước mắt lặng câm nén những tiếng thở dài chua xót. Anh, hãy quay về đi, về mang theo cái nắng cháy rực cho tán cây thêm xanh, cho lòng người bớt cô quạnh…

Nắng kìa!

Nắng tháng 6 chói chang và rực lửa như những bông phượng vĩ kiêu sa và cháy bỏng những khát khao, những yêu thương còn vương vấn…

Tháng 6 đấy, ve kêu râm ran, nhắc ta nhớ về một thời áo trắng sân trường tung tăng vui đùa dưới hàng cây ngập ánh nắng chiều. Một thời như đã đi qua từ lâu lắm, những bộn bề lo toan cuốn ta đi theo guồng quay của cuộc sống, lâu lắm rồi chẳng có thời gian ngồi yên lặng một mình.

Tuổi học trò ngập những nhớ mong của một thời còn vụng dại. Ngày ấy, xa rồi…

Con bạn thân ngẩn ngơ, buồn vui thất thường như mưa nắng khi bắt đầu biết thích một ai đó. Ta thấy mình cũng dường như đang yêu, chẳng biết vì điều gì. Năm tháng đi qua rồi, ta gói ghém những ký ức còn vẹn nguyên màu mực tím chưa phai phôi vào nỗi nhớ muộn màng… Chỉ còn lại một mảng màu sáng tối, đen trắng mà ta chẳng kịp định hình để rồi phải nhắm mắt vượt qua, cho bước chân cứ mãi chông chênh kiếm tìm thứ hạnh phúc xa vời.

Anh xa rồi, những yêu thương ngày cũ. Để ta bơ vơ lạc lõng giữa dòng người ồn ã kiếm tìm những bình yên đã vụn vỡ. Ta khóc, dòng nước mắt lặng câm nén những tiếng thở dài chua xót. Anh, hãy quay về đi, về mang theo cái nắng cháy rực cho tán cây thêm xanh, cho lòng người bớt cô quạnh. Ta nhớ lắm, dáng ai hao gầy trong dòng mưa trắng xóa, bước đi lẻ loi trên con đường chở đầy kỷ niệm buồn, những kỷ niệm tung tóe như mưa vỡ, khắc khoải in hằn trong đáy mắt những đơn côi, những hờn giận. Ta nhớ lắm, bức tường loang lổ những vết khắc trái tim, nhớ một ánh mắt ngập tràn những thương yêu, mong chờ, nhớ cái nắm tay của ai đó siết chặt. Bàn tay lọt thỏm trong tay, cảm giác chở che, nâng đỡ. Nhưng hôm nay, tất cả chỉ còn là hoài niệm một thời xưa cũ như giấc mộng buồn. Những nỗi nhớ chẳng thể gọi tên ấy, ta dành riêng anh đó! Anh liệu có đợi ta nơi phía cuối con đường, nơi mưa tan, nắng lên, có cầu vồng rất đẹp dưới tán cây xanh thẳm, không gian cao và xa vời vợi. Ta nghe tiếng anh gọi tên mình, ta bước nhanh hơn trên con đường trơn dốc, để rồi lại tự mình huyễn hoặc mình mà đón lấy những hụt hẫng, chơi vơi…

bình yên nhé

Có những con đường đã đi rồi không thể quay trở lại, có những cái buông tay chẳng thể nào níu giữ. Ừ thì thôi nhé! Ta trả anh về với vùng trời xa có cánh chim tự do bay lượn, có yêu thương không dành cho riêng ta, có ai đó nói yêu một ai đó, những lời yêu khiến trái tim ta thêm một lần đớn đau. Ừ thì thôi nhé! Ta sẽ quên anh. Trái tim yếu mềm khiến đôi chân ta như quỵ ngã, nhưng lý trí bảo rằng, ta hãy mạnh mẽ lên, mỉm cười và chờ đón tất cả. Phải chăng định mệnh đã an bài cho ta những tổn thương như thế khi gặp anh?

Lau khô dòng nước mắt. Ta đón ánh nắng ngập tràn của một tháng 6 bình yên nhuộm vàng đường chân trời xa mãi. Nơi ấy, có cánh chim trở về sau mùa tránh rét ở phương nam. Cũng như ta, thôi chạy trốn những lạnh căm từ sâu thẳm đáy lòng, tự dặn mình phải kiên cường lên mà bước tiếp. Ta mỉm cười, bước ra giữa con đường trải đầy nắng. Có ai đó vội vã nên va vào ta, cuốn sổ đầy những dòng mực tím rơi xuống, đưa tay nhẹ nhàng nhặt nhành hoa màu tím, ta thả chúng vào hư vô, bắt đầu với một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, sẽ không còn có anh và nước mắt…

Nguồn: Internet


Facebook Comments

Leave a reply


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *